1-
Ta đến phía Tây chân trời Tổ quốc,
Cầm tay em bước tiếp trên đường.
Qua ngọn Chư Lây ngắm trời Đắk Lắk,
Ngược Krông Pa nghe thác reo thác cuộn,
Như muốn dâng cuộc sống cho đời.
Phải không em?
Những dấu bàn chân ta đi đánh giặc,
Thành dấu hoa son nở khắp trên đường,
Cho ta không những tháng năm về trước,
Nay ta đắp xây một thành phố quê hương,
Thành phố phía Tây, thành phố vươn mây.
2-
Đi khắp núi sông chân trời Tổ quốc,
Làm sao quên dải đất Tây Nguyên,
Hết lòng nuôi ta tháng ngày đánh Mỹ,
Lòng dân Tây Nguyên theo ánh sao Bác Hồ,
Đời vẫn trong tựa nước trên nguồn.
Phải không em?
Này những bàn chân băng qua núi rừng,
Bằng tuổi hai mươi dồn hết nhiệt tình,
Ta đi xây cao hơn bao ngọn núi,
Thành phố ta điện tỏa sáng hơn sao,
Thành phố tiếng ca, thành phố nguy nga.
Kết:
Đâu phải riêng anh, đâu phải riêng em,
Cho chúng ta, cho thế hệ ngày mai.