Tháng Tư Sài Gòn trời xanh xanh thẳm,
Một làn mây trắng đứng ngẩn ngơ,
Gió không lay cành hàng cây đứng lặng,
Khao khát mong chờ cơn mưa đầu mùa.
Tháng Tư Sài Gòn đường đông vui quá,
Anh dắt em đi mà thấy bao điều lạ,
Thành phố mình thay đổi từng ngày,
Tưởng như là trong một giấc mơ.
Sài Gòn ơi, quên làm sao tháng Tư năm ấy,
Khắp phố phường rợp đỏ cờ bay,
Bao mẹ già rưng rưng nước mắt,
Ôm đàn con giải phóng trở về.
Sài Gòn ơi, nay vượt lên trên tầm cao mới,
Bỗng thấy mình rộng mở cánh bay,
Giữa bầu trời xanh trong bát ngát,
Trên những nhà cao lấp lánh ánh đèn.
Sài Gòn ơi, qua tháng năm nhọc nhằn gian khó,
Vẫn vững niềm tin vào tương lai,
Yêu biết bao những con người ngày đêm,
Đang dựng xây thành phố của ta.