Ơ rừng núi ơi, có cô bạn tôi, giữa năm mười tám,
Lý do chi mà dám bước chân xông pha lên rừng?
Ra đi vì ước mơ, cánh tay tự do,
Lấp sông, bạt núi, đắp xây bao vùng mới, thắm hoa núi rừng.
Sóng đánh (í) đưa đò đưa, nước chảy (í) đưa đò đưa,
Tình duyên lứa đôi cô thầm nghĩ:
"Cứ đi chuyện riêng chưa vội gì,
Ông tơ thường vẫn cứ đi theo".
À a á a a à á, á a à á a à à, á à à a a à à.
Hai mùa tay làm ra ấm no,
Sớm hôm như cánh chim tự do,
Đất đai Tây Bắc sao giàu thế?
Mới lên tuy thế có người chế,
Phất phơ cô gái (i) nông trường.
Đôi bạn bây giờ đã lớn khôn,
Có nhau hai đứa ta cùng quê,
Mới lên đây chúng tôi tưởng ế,
Bấy lâu cô bé trông đẹp thế,
Cứ như hoa thắm khi xuân về.
Nói vần:
Đẹp người đẹp nết thật khá đấy,
Đủ mười nết tốt đấy bạn ạ!
Này nhé: Hay làm là một, kỷ luật là hai,
Dẻo dai là ba, quản ca là bốn,
Khiêm tốn là năm, yên tâm là sáu,
Gương mẫu là bảy, thúc đẩy chị em là tám,
Dũng cảm là chín, sáng kiến là mười,
Thật đúng là người thanh niên tiền tiến!
Hát:
Bạn ơi hãy đến thăm người đang làm nên ước mơ,
Góp tay ta chép nên bài thơ, cứng cây mới đứng đầu gió,
Gái trai ta vốn hay chịu khó, có trâu tre gỗ ta xuôi về.
(Ơ) đồng chí ơi, biết tin đoàn tôi tiến lên đường mới,
Lắm anh (ơ) đang tìm tới, vác ba (a) lô lên rừng.
Tứng tứng tứng tưng tưng từng tưng,
Tưng tửng tứng tưng tưng từng tưng.
Xe còn rộng chỗ đấy, chim ngàn theo đàn có đôi,
Ai về quê rừng với tôi? (Có tôi!)