1-
Dù đến mai sau, ta sẽ không bao giờ quên những đêm Hà Nội,
Lửa hận thù thiêu pháo đài bay một trời sáng chói,
Năm cửa ô như năm cánh tay góp vào tầm cao Hà Nội,
Lũ giặc cúi đầu trước đất Thăng Long.
Em ơi, nuốt nước mắt vào lòng,
Mỗi bước đi lên đâu chỉ là ngọt ngào hoa trái,
Giữa đổ nát tan hoang ta về xây dựng lại,
Thành phố của ta đèn hoa sáng chói,
Những ngày qua ta đi chuyển rung thế giới,
Nâng ta lên tầm cao thời đại Hồ Chí Minh.
2-
Dù đến mai sau, ta sẽ không bao giờ quên những đêm Hà Nội,
Giặc bạo tàn mong thấy ở đây chìm ngập bóng tối,
Năm cửa ô như năm cánh hoa sáng ngời niềm tin Hà Nội,
Bốn biển vẫy chào mỗi bước ta đi.
Em ơi, cất tiếng hát hào hùng,
Góp chiến công chung với Thủ đô dạt dào thương mến,
Qua nhiều tháng, nhiều năm, ta càng yêu Hà Nội,
Thành phố của ta đèn hoa sáng chói,
Những ngày qua ta đi chuyển rung thế giới,
Nâng ta lên tầm cao thời đại Hồ Chí Minh.
Kết:
Em ơi, nuốt nước mắt vào lòng,
Mỗi bước đi lên đâu chỉ là ngọt ngào hoa trái,
Giữa đổ nát tan hoang ta về xây dựng lại,
Thành phố của ta đèn hoa sáng chói,
Những ngày qua ta đi chuyển rung thế giới,
Nâng ta lên tầm cao thời đại Hồ Chí Minh.