1-
Dòng suối mát rượi uốn quanh nương đồi,
Là nơi xưa Bác ngồi câu (à a a a á),
Suối sâu nước trong in vầng trán Bác mênh mông như biển.
Dòng là dòng suối thơ,
Bác đặt tên cho dòng là suối Lê-Nin,
Để thành máu nuôi tim,
Bác uống nước suối Lê Nin,
Nước của núi của rừng.
Bác về đây Bác đem nước nguồn,
Tỏa thành ngàn muôn dòng sông chảy đi bốn phương,
Nước nguồn chiến thắng, nước thành công.
ĐK (x 2):
Ơ suối nước Lê-Nin,
Chảy mãi chẳng hết nguồn,
Ơ suối nước thượng nguồn,
Ngàn năm chẳng ngừng tuôn.
Róc ra róc róc rách, nước ra nguồn,
Róc ra róc róc rách, suối reo dồn.
Hợp thành ngàn tiếng ca,
Đẹp như những đóa hoa,
Hồ Chí Minh như nước trên ngàn,
Người còn sống mãi với nước non Việt Nam.
Kết:
Hồ Chí Minh như suối reo ngàn năm,
Người còn sống mãi với rừng xanh.
2-
Dòng suối trong lành xứng danh thượng nguồn,
Là nơi sinh nghìn dòng sông (à a a a á),
Suối trong như gương in hình dáng Bác thân thiết hiền từ.
Dòng là dòng suối thơ,
Bác đặt tên cho dòng là suối Lê-Nin,
Người ngồi đó suy nghĩ,
Núi cao Các Mác còn ghi,
Dấu tay Người diệu kỳ.
Bác còn đây Bác vẫn chỉ đường,
Toàn dân theo Bác còn đi về tới đích xa,
Thấy còn có Bác trong lòng ta.
(ĐK)