1-
Chim Kơ-tia bay tới,
Nghiêng cánh chào Đăkrông,
Pơ-lang khoe sắc thắm,
Gió đưa hương đôi bờ.
Tây Nguyên ta uống nước,
Một nguồn nước cách mạng,
Một nguồn nước Bác Hồ.
Ê, hê!
Ta gọi mùa xuân tới cho tiếng ca rộn vang,
Ta gọi mùa xuân tới cho tiếng chiêng rộn ràng,
Ta nghe trong lòng núi những bước chân Trường Sơn,
Của đoàn quân giải phóng mang mùa xuân chiến thắng.
Đăkrông ơi, Tây Nguyên ơi!
Tôi hát cho dòng sông Đăkrông luôn chảy xiết,
Tôi hát cho nhà rông đêm ngày luôn đỏ lửa,
Cho tiếng đàn t'rưng vang, vang nhiều dòng suối,
Đăkrông ơi dòng sông thương nhớ.
2-
Như sao bay trên núi,
Theo bước đoàn quân đi,
Qua con sông con suối,
Vẫn nhớ về buôn làng.
Cây Kơ-nia bóng mát,
Con suối hát tháng ngày,
Cờ giải phóng phất cao.
Ê, hê!
Xuân về đậu vai áo cô gái của Trường Sơn,
Xuân về theo chân bước quân đi rộn ràng,
Ánh sao của mặt đất, ánh sáng của lòng ta,
Soi về bao đỉnh núi bay thẳng về phương Nam.
Đăkrông ơi, Tây Nguyên ơi!
Cái suối đổ về sông, cái sông ra biển lớn,
Ta nối tấm lòng dân bằng tình yêu cách mạng,
Đi suốt Trường Sơn xanh nghe dòng sông chảy mãi,
Đăkrông ơi dòng sông xanh thắm.
(Để kết)
Tôi hát cho dòng sông Đăkrông luôn chảy xiết,
Tôi hát cho nhà rông đêm ngày luôn đỏ lửa,
Cho tiếng đàn t'rưng vang, vang nhiều dòng suối,
Đăkrông ơi, dòng sông xanh thẳm, nối đôi bờ mùa xuân.