Lời ru buồn nghe mênh mang mênh mang,
Sau lũy tre làng khiến lòng tôi xôn xang.
Ngày lấy chồng em đi qua con đê,
Con đê mòn lối cỏ về, có chú bướm vàng bay theo em.
Bướm vàng đã đậu trái mù u rồi,
Lấy chồng sớm làm gì, để lời ru thêm buồn.
1-
Ru em thời con gái xa xôi,
Còn đâu bao đêm trăng thanh,
Tát gàu sòng, vui bên anh.
Ru em thời con gái kiêu sa,
Em đố ai tìm được lá diêu bông,
Em xin lấy (ư) làm chồng.
2-
Ru em thời thiếu nữ xa xôi,
Mình tôi lang thang muôn nơi,
Đi tìm lá cho em tôi.
Thương em thời con gái hay quên,
Tôi thương em tìm được lá diêu bông,
Diêu bông hỡi diêu bông,
Sao em nỡ vội lấy chồng?