Con lại về thăm quê mẹ xứ Đoài
Con đường nhỏ uốn ven bờ sông Đáy
Mía ngô xanh bãi bồi bát ngát
Năm tháng thời gian chẳng thể phôi phai
Con vẫn nghe vẳng đâu đây tiếng mẹ ru hời
Vẫn con đường quen qua bão giông chở che đàn con
Hôm nay con về kẻ mất người còn lặng lẽ buồn vui
Về lại quê xưa giếng nước bờ tre bếp rạ nhà ai tỏa khói lam chiều
Nơi đây quê hương đất mẹ bao dung chất phác sẻ chia ngọt bùi khoai sắn
Chiếc nôi quê nuôi mẹ một thời
Con vẫn nghe như còn vẳng đâu đây tiếng mẹ ru hời
Nơi đây quê hương nghĩa nặng tình sâu
Hoàng hôn xuống chiều quê tím ngắt
Tiếng chuông chùa đưa con vào tĩnh lặng
Đưa con về quê mẹ nặng yêu thương.