1-
Phố núi của tôi chưa thành tên gọi,
Mà đã in tâm trí bao người.
Đây những chiếc cầu vắt ngang dòng suối,
Kia những con đường như những cánh tay,
Ôm ấp bao nhà bậc thang dựng trên sườn núi.
Phố núi của tôi, phố núi của tôi chưa thành tên gọi,
Mà đã in tâm trí biết bao người.
2-
Phố núi của tôi chưa thành tên gọi,
Mà đã in tâm trí bao người.
Sớm sớm, chiều chiều ánh trong sườn núi,
Khói trắng bao nhà máy vút trời cao,
Đêm tối khổ nghèo ngày xưa chỉ là ký ức.
Phố núi của tôi, phố núi của tôi chưa thành tên gọi,
Mà đã in tâm trí biết bao người.
Kết: Mà đã in tâm trí biết bao người.