Dân gian ngàn xưa lưu danh món phở Hà Nội,
Trong tim Thủ đô thân quen đã bao đời,
Nằm trong thực đơn của bao du khách đến thăm,
Rạng rỡ thương hiệu ẩm thực của người Việt Nam, ngoài thế giới.
Ban mai vừa lên, lung linh phố phường Hà Nội,
Vui đôi bàn chân nghe như có ai mời gọi,
Nào ai phở bò, phở gà thì mau tới nơi,
Hòa vào bao người khách lạ, khách quen đang đợi.
ĐK:
Ồ là la la, lá,
Tái, tái, tái, tái, tái, tái bay thơm lừng
Chín, chín, chín, chín, chín, chín thơm quanh vùng
Một hương vị thơm ngon tỏa đi cả khắp miền
Hay chăng đất nước bao năm kết tinh mà nên, có thể nào quên.
Dù ai đi xa vẫn,
Nhớ, nhớ, nhớ, nhớ, nhớ, nhớ hương vị phở,
Muốn, muốn, muốn, muốn, muốn, muốn luôn quay về,
Phở theo người xa quê, phở ra ngoài quốc tế,
Khiến cho người yêu thích mãi.
Mai sau còn đây tinh hoa món ngon người Việt,
Cho muôn ngàn năm quê hương chúng ta bền lâu,
Thời gian càng trôi, càng theo văn hóa thấm sâu,
Đậm đà món Phở cổ truyền của quê hương Việt,
Hư hư hư hư hừ hứ hừ.