ÔI! QUÊ XƯA
Rồi một chiều thu
Tôi về cố hương,
Nhìn cảnh làng xưa,
Vết hoang tàn đìu hiu gió sương
Nhìn xóm nhà vắng thưa
Nhớ chốn đây năm nao
Chiều chiều bao người hẹn nhau
đến bên nhịp cầu
Tối tối quây quần mơ đón trăng lên, vui lời trao duyên
Hôm nay chốn đây, thôn làng quạnh hiu, người vắng xa
Rồi một chiều thu
Trông về cố hương
Lòng nặng sầu vương
Thiết tha niềm thuơng
Trên nếp tranh xưa, kìa bóng khói lam, mờ trong sương chiều
Trên bến cô liêu, đâu còn quán xưa, đâu còn đò xưa
Gió thu đìu hiu, bên cầu thanh vắng, ngàn thông reo lắng
Dưới bóng cây xanh, kìa bao nếp tranh, ấp ủ tâm tình
Non nước xa khơi, vui bước giang hồ, xa vắng phương trời
Đâu bóng quê hương, tấc lòng vấn vương, reo nặng sầu thương
Gió thu đìu hiu, gây niềm thương nhớ, làng xưa quê cũ
Dưới bóng cây xanh, kìa bao nếp tranh, ấp ủ tâm tình
Rồi một chiều thu quay về cố hương
Lòng nặng sầu vương tình hoài nhớ thương