Tôi nhớ mãi một chiều Xuân chia phôi,
Mây mờ buông xuống núi đồi,
Và trong lòng mờ hơn ở ngoài trời,
Cỏ cây hoa lá thương nhớ mãi người đi,
Và dâng sầu lên mi mắt người về.
Ngơ ngẩn đàn chim ngừng tiếng hót,
Mưa Xuân đang tưới luống u sầu,
Buồn cho dòng nước mờ xóa bóng chim uyên,
Mà gió chiều còn khóc thương mãi mối tình còn vấn vương.
Ai về sau dãy núi Kim Bôi,
Nhắn rằng tim tôi chưa phai mờ,
Hình dung: Một chiếc thắt lưng xanh,
Một chiếc khăn màu trắng trăng,
Một chiếc vòng sáng long lanh,
Với nụ cười nàng quá xinh.
Nàng ơi tôi đã rút tơ lòng dệt mấy cung yêu đương,
Gửi lòng trong trắng của mấy bông hoa rừng,
Đời đời không tàn với khúc nhạc lòng tôi.