Anh về đâu quê hương mình,
Sao anh nỡ lìa bỏ ra đi,
Bỏ mảnh vườn, bỏ con đê làng quê mến thương,
Anh bỏ sao đành.
Em về đâu nơi quê nhà,
Thương nhớ người biền biệt phương xa,
Để mái trường đàn em thơ ngày đêm ngóng chờ,
Em bỏ sao đành.
Lìa bỏ quê hương (ơ),
Xa bạn xa bè,
Xa cả phố phường,
Xa quê hương, xa biệt người thương.
Ơi người ơi, nơi phương trời,
Chim xa rừng lạc bầy kêu thương (ơ),
Người xa người để con sông còn thương nhớ nguồn,
Bao nỗi đoạn trường.
Nghìn trùng phương xa,
Đất lạ xứ người,
Mang cả nỗi niềm,
Quê hương ơi sao nặng tình thương.