Yêu biển nhiều lại càng thêm yêu em,
Con sóng nhỏ cũng lặn vào nỗi nhớ,
Mang tình em ra khơi vào lộng,
Dù đi xa không lạc bến bờ.
Dù biết ở ngoài khơi nhiều sóng gió,
Bước lên thuyền là muốn đi xa,
Lòng thuyền chứa những điều biển nghĩ,
Biển có bao giờ ưa nông nổi đâu.
Đừng trách anh hay đi xa em ơi,
Anh sống trong mặn mà tình biển,
Đàn cá theo về như những niềm vui,
Và nỗi nhớ em như nỗi nhớ con thuyền.
Kết: Và nỗi nhớ em như nỗi nhớ con thuyền.