Nỗi nhớ dâng đầy trong em,
Gương mặt anh nụ cười anh, vòng ngực ấm,
Tưởng như máu trong tim đông đặc,
Nồi nhớ dâng đầy, dâng đầy.
Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách,
Mà sao ? Mà sao? Em không thể tới bên anh?
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng,
Đến bên bờ, chỉ là giấc mơ.
Căn phòng đêm nay câm lặng,
Sao như lửa cháy bốn bề,
Em ùa chạy như lá khô gió cuốn,
Mê man trong nỗi đớn đau.
Mà không thể ra ngoài nỗi nhớ,
Không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu anh.