Em không nói da anh mầu đen,
Mà em nói da anh nhiều ánh nắng,
Em nào chê áo anh bụi bặm,
Bởi áo anh vương lắm hạt tình đời.
Em nào trách, em nào trách một chiều vui khi em ngóng đợi
Em nào trách, em nào trách cuộc dạo chơi khi anh hẹn lỡ
Một ngã tư, mạch máu giao thông đang cần anh đứng đó
Ở ngã tư, nhịp sống êm trôi, anh ngày đêm thao thức.
Náo nức lòng anh tiếng xe rộn vang trên đường
Như những hàng cây gió mưa đội che cho đời
Nhận nắng ban ngày và anh mang nắng vào đêm
Để ngã tư này ngọn đèn giao thông không tắt.
Ở ngã tư nhịp sống đi lên đang cần anh đứng đó
Một ngã tư nặng nghĩa quê hương áo vàng tô sắc trắng
Náo nức lòng em nhớ ai thủy chung bên đường
Non nước vào Xuân nhắc ai thủy chung câu thề.
Tình yêu mang theo bao nhiêu sức sống
Đời reo vui bên anh vẫn đứng
Đèn rọi sáng... bước anh đi...