1-
Anh đưa em về thăm Thanh Hóa,
Mảnh đất ngàn xưa còn âm vang dưới chân núi Nưa,
Tiếng cồng Bà Triệu còn lung linh hào khí Lam Sơn,
Ánh lửa hội thềm.
Hò hớ, ơ hò hớ, những điệu hò sông Mã,
Bắt từ nguồn sông, lắng từ bồn đất,
Hò hớ, ơ hò hớ, núi Vọng Phu đứng ngóng,
Ngóng một tình yêu, khát một ngày thanh thủy.
Em ơi ngước trông lên, màu trời sắc núi giăng giăng,
Rừng lộ hiên ngang, hoàng hôn ngút xanh,
Em ơi ngước trông xa, đồng làng trải tới bao la,
Rạo rực bờ đê lắng nghe tiếng sóng gọi mùa.
Thanh Hóa, ơi Thanh Hóa,
Chiếu trổ và mùa cói,
Nước dừa thơm ngon mát,
Tấm lòng bà mẹ Tơm đã lắng thành hồn thơ,
Cho ta niềm tự hào là người tỉnh Thanh em ơi.
2-
Anh đưa em về thăm Thanh Hóa,
Mảnh đất hôm nay vách đan treo in dấu tay,
Khắc hình búa liềm, sông Mã gương soi chiến công,
Núi Ngọc, Hàm Rồng.
Hò hớ, ơ hò hớ, những nhịp chày thuôn uốn,
Xao xuyến mùa trăng, trắng hạt gạo cùng,
Hò hớ, ơ hò hớ, hòn đảo nhỏ dưa hấu,
Nay đã về trong vòng tay mẹ đất liền.
Em ơi ngước trông lên, trập trùng núi đá giăng giăng,
Hòm trời xi măng Bỉm Sơn ngát xanh,
Em ơi ngước trông xa, một vùng trời nước bao la,
Hòn Mẹ, Hòn Mê như lắng nghe tiếng sóng biển đợi.
Thanh Hóa, ơi Thanh Hóa,
Trời đầy mây, đầy nắng,
Biển đầy sông, đầy bão,
Đất này giàu thương yêu, thương với đậm bền lâu,
Cho ta niềm tự hào là người tỉnh Thanh em ơi.
Kết: Cho ta niềm tự hào là người tỉnh Thanh em ơi.