Á à a á a à a, á a à à a,
Khi còn ở trong nôi,
Đôi môi hồng bập bẹ,
Thân yêu nhất đời ta,
Tiếng đầu lòng gọi "mẹ".
Tuổi mười tám, đôi mươi,
Thêm vào những tiếng mới,
Tiếng “anh” và tiếng “em”
Tiếng “yêu” và tiếng “thương”,
Bao tháng ngày hò hẹn,
Nhiều giấc mơ cùng xây.
Nghe tiếng gọi non sông,
Lên đường theo cách mạng,
Trong những tiếng thân yêu,
Sáng ngời lên tiếng “Đảng”.
Đời thêm màu xanh thắm,
Gió xuân về khắp miền,
Nước non tươi màu hoa,
Khi đời ta có Đảng.
Lòng nôi nào không ấm,
Giấc mơ nào không thành,
Tiếng chim nào không trong,
Khi đời ta có Đảng.
Kết: Đảng là mẹ hiền.