Trường Sơn ơi, trong lòng Người có những gì ai biết,
Có những bàn chân, những bàn chân mải miết,
Đạp lên đá, đạp lên cây, đạp lên mây, đạp lên cái chết,
Cuồn cuộn rừng sâu dòng người bất tuyệt.
(x 2)
1-
Ôi, nghìn năm còn mãi đó Trường Sơn,
Những đỉnh non cao lớp lớp mây vờn,
Ai đếm được bao nhiêu đèo dốc,
Bao nhiêu vực sâu, ào ào gió thúc,
Bao nẻo đường vắt ngược tới trời xanh,
Những con đường qua đỉnh thác, chân ghềnh,
Những con đường chênh vênh vách đá,
Những con đường chìm trong cây, trong lá,
Những con đường chưa kịp đặt tên,
Những con đường giao liên, những con đường giao liên.
2-
Ôi, trèo non, vượt suối khắp Trường Sơn,
Những anh hùng giao liên dù gian khó vẫn không sờn,
Ai nhớ được qua bao nhiêu ngày tháng,
Qua bao nhiêu hiểm nguy, đồn giặc và pháo sáng,
Rau rừng, cơm muối hòa với lời ca,
Nghe tiếng chim rừng như lời hát quê nhà,
Vui đời giao liên dầm mưa, dãi nắng,
Đem tin về để quân đi là chiến thắng,
Qua biết bao con đường, anh là người đầu tiên,
Những con đường giao liên, đường giao liên, đường giao liên.