Những con đường giao liên

Bình luận (1)

  1. ThanhNguyễn
    Từ Bắc vào Nam về phía Tây là cả một khối núi rừng kéo dài trên 1.000 km, mang một tên đầy ý nghĩa, dãy Trường Sơn. Núi cao, dốc đứng, rừng rậm âm u, đầy rắn độc, muỗi vắt, cọp beo, ở đây muỗi vắt hoành hành, chỉ cần một trận mưa rào là sông suối tràn ngập, lôi cuốn tất cả cây cối, người vật không thương tiếc. Chính những rừng núi ấy, bình thường là chướng ngại vật, lại trở thành những con đường giao liên, mắt địch không thể nhận thấy, chân địch không thể mò đến, mỗi khi địch cắt ngang con đường ven biển.
    Những chiến sỹ 559, họ đến từ Thái Bình – Hưng Yên, Cao Bằng, Lào Cai, Thanh - Nghệ - Tĩnh, hàng mấy vạn thanh niên Nữ đông hơn cả Nam (vì nam đã nhập ngũ), họ bám lấy con đường, từ Hà Tĩnh đến tận Lộc Ninh cắm lán đào hầm hai bên đường, với quốc xẻng, xe đẩy tay, đòn gánh, rổ tre. Máy bay Mỹ đến, họ tạm núp xuống hầm đào; khi máy bay giặc đi thì họ lại nhảy lên trên mặt hầm, lấp những hố bom, chữa những quảng đường sụp lở, đi tìm bom nổ chậm tháo kíp, để con đường được thông, các đoàn xe đi qua đường chiến đấu giết giặc.
    Những con sông chảy qua những núi rừng không một bóng người cũng được sử dụng; lương thực đạn dược gói vào những túi chất dẻo thả trôi theo dòng, rồi 30, 50 km có khi vài trăm km sau mới được vớt lên. Chiến tranh mở rộng, xe cơ giới vào trận, nhu cầu xăng nhớt ngày càng tăng. Xe chở dầu dễ bốc cháy, đám cháy uy hiếp cả một đoàn xe. Một câu chuyện lạ lại xảy ra: Trung tâm tình báo tình báo hỗn hợp của Mỹ cho biết là từ tháng 8/1968, tại một địa điểm cách Vinh 20 km một đoạn ống dẫn dầu dài 30 km đã được đặt lên. ống lấy ở đâu? Kỹ sư nào, công nhân nào? Làm sao xây dựng được dưới bom đạn không ngừng
    . Hồ sơ của địch để lại cho thấy mấy trăm ảnh từ máy bay chụp xuống, đâu là đướng ống vắt qua núi, đâu là trạm bơm, đâu là kho xăng, nhưng vẫn chưa tả hết vì đường ngang, đường dọc, đường trèo lên núi, đường chui xuống lòng sông, xuyên qua rừng cộng lại tất cả lên đến 5.000 km; còn đường ô tô đến gần 15.000 km, đường trục ngang,dọc, vượt khẩu, đường vòng tránh các trọng điểm thường bị oanh tạc, đường kín được ngụy trang cẩn thận. Đến 1975 đã rải nhựa 73 km, vận chuyển 1,3 triệu tấn ( năm 1975 đạt 20 triệu tấn/ km). Lực lượng phòng không đã phải đánh hơn 100.000 lần máy bay Mỹ, bắn rơi 2.000 chiếc, lực lượng bộ binh truy lùng và diệt biệt kích thám báo gần 18.000 tên.
    Nếu lương thực, súng đạn được chuyển bằng xe, thì con người qua lại chủ yếu dùng đôi chân, để tránh bị máy bay phát hiện. Mà đâu có ít người? Riêng số công nhân, thanh niên xung phong làm và sửa chữa đường, lực lượng bảo vệ, giao liên, y tế cộng lại đã hơn 100.000; còn từ bắc đi vào, từ Nam đi ra tổng cộng 2 triệu lượt người đủ già trẻ, trai, gái, đủ ngành nghề ... Có những thương binh phải trở ra Bắc, ngoài bộ đội có cán bộ dân sự chuyên môn vào giúp các vùng giải phóng, có nhà văn, những bác sỹ y tá, những nhà khoa học, có những đoàn ca hát từ Hà Nội, từ thành phố miền Bắc vào khu giải phóng biểu diễn...(ST)