1-
Trên quê hương Quan (i) họ (i), một làn nắng (i) cũng mang điệu dân ca,
Giữa mùa lúa thơm, cánh cò bay đẹp như trong mộng (i),
Những cô Tấm ngày xưa như vẫn còn đây trong mùa trẩy hội.
A, quê hương ta biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đảm đang (ì i),
Việc nước việc nhà vẹn toàn, nắng mưa nhọc nhằn vẫn (i) tươi duyên.
2-
Yêu quê hương Quan (i) họ (i), từ đồng lúa (i) đến con đò ven sông,
Giữa mùa chiến công, xóm làng xưa lại ngân câu hò (i),
Giẫm lên xác thù rơi ta tiếp bài ca chiêm mùa mở hội
Đây quê hương ta gái thay trai tay súng, tay cày đảm đang (ì i),
Giặc đến giặc không đường (ư) về, lúa xanh mùa mùa vẫn (i) tươi xanh.
3-
Ai ngang qua Đông (ư) Hồ (i), một chiều nắng (i) ghé thăm nàng Tố nữ,
Ba mùa gối nhau, gái hội Lim dàn quân trên đồng (i),
Lúa năm tấn vượt lên xanh ngắt màu xanh trên tầm đạn thù.
A, quê hương ta biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp đảm đang (ì i),
Việc nước việc nhà vẹn tròn, nắng mưa nhọc nhằn vẫn (i) tươi duyên.
4-
Trên quê hương bao (i) đời (i), từng ngày tháng (i) viết nên ngàn câu thơ,
Sông Cầu nước xuôi đất nghìn năm dệt nên trang sử (i),
Lớn lên với đồng quê, cô gái Việt Nam bao mùa trưởng thành.
Đây quê hương ta gái thay trai tay súng, tay cày đảm đang (ì i)
Giặc đến giặc không đường về, lúa xanh mùa mùa vẫn (i) tươi xanh.