Nhìn lá cứ ngỡ là là lá ngọt,
Bởi lá tơ non mơn mởn quá chừng,
Lá tươi thắm xua mùa đông rét buốt,
Hỡi chiếc hôn em có là như lá không.
Tôi đi giữa mùa non,
Sững sờ trong bao dáng lá,
Nhớ ai tôi gửi cùng lá hát bao lời,
Con người sống với tình yêu,
Như trái đất này thở cùng cây lá,
Lá dịu dàng sâu thẳm của tôi ơi,
Lá dịu dàng sâu thẳm của tôi ơi.