1-
Nhớ về một chân trời,
Nhớ về một làn khói,
Vời trông non nước xa khơi.
Nhớ về một câu hò,
Nhớ về một đường tơ,
Hương sen trắng tỏa thơm ngát quê thơ.
Nhớ về một cánh đồng,
Nhớ về một dòng sông,
Diều lên vang tiếng (ớ) sáo trong.
Nhớ về những người thương,
Nhớ về từng người thương,
Rộn lên hai tiếng (hớ) quê hương.
2-
Tiếng đàn từ quê nhà,
Nhớ về đầu nguồn suối,
Việt Nam ta đó ai ơi.
Tiếng đàn từ đáy lòng,
Nhớ về lời mẹ mong,
Quê hương vẫy gọi qua núi qua sông.
Tiếng đàn đầy tâm tình,
Nhớ về hàng tre xanh,
Đẹp sao non nước (ớ) quê mình.
Tiếng đàn nhớ người thương,
Tiếng đàn gặp người thương,
Từ đây vang tiếng hát lên đường.
Kết:
Nhớ về, nhớ về Việt Nam như gấm như hoa,
Ngày đêm sống mãi trong lòng ta.