Nhớ núi

Bản nhạc

NHỚ NÚI


Nắng mênh mang, chiều nay tôi đứng bên bờ biển rộng,
Lòng hướng về quê nhà mùa thu Việt Bắc vấn vương.
Những đêm sao, trăng sáng núi rừng:
Phja Bjoóc, Phja Da, Bằng Giang, Ba Bể.
Nước rập rờn lấp lánh muôn màu loé lên như bao nỗi nhớ trong tôi.
Ơ ơi… bao tiếng sli vang rừng núi.
Ơ ơi… bao đôi gái trai lên ngựa, tiếng khèn gọi về hội chợ.
Bồng bềnh sương núi đưa chân.
Quê nhà ta xa xăm chân trời ngàn dặm mịt mờ.
Ta cất tiếng gọi quê hương trong im lặng chiều vàng này.
Không một ai đáp lời ta.
Không một ai đáp lời ta.
Không một ai đáp lời ta….

Sóng lan xa lời ca từ trái tim tôi nồng nàn.
Đồng mượt mà rực vàng màu thu Việt Bắc vấn vương.
Cứ ngân vang bao tiếng sóng lòng:
Da diết, nhớ nhung, thẳm sâu, bồi hồi.
Biển rập rờn sóng trắng đêm ngày sáng lên như bao ánh trăng trên non.
Ai ơi… nghe tiếng sli vang ở đâu?
Ai ơi… bao nhiêu áng mây trên đỉnh núi mờ chiều về bồng bềnh.
Lòng lại càng nhớ quê xa.
Quê nhà ta xa xăm chân trời ngàn dặm mịt mờ.
Ta cất tiếng gọi quê hương trong im lặng chiều vàng này.
Không một ai đáp lời ta.
Không một ai đáp lời ta.
Không một ai đáp lời ta….

 

Bình luận (8)

  1. DiepHa
    Nhớ núi - lời tâm tình không chỉ của tác giả Triệu Lam Châu mà còn là tiếng lòng của bao người con xa quê núi Cao Bằng. Cảm ơn tác giả Triệu Lam Châu đã thay lời cho bao người con Cao Bằng nói lên tấm lòng mình với quê hương trong những ngày xa quê.
  2. danmoi
    Nghe những câu nhạc du dương của nhạc sĩ Triệu Lam Châu qua giọng hát truyền cảm của Tiến Hỷ càng thấy quê nhà xa vời vợi. Câu chuyện của các bạn nghe nhạc lan man đến người Việt cổ làm tôi bỗng nhớ về những dòng cổ sử về mảnh đất Cao Bằng xưa. Tôi xin để lại đường link để các bạn tham khảo trong lúc nghe nhạc: http://thanhcoloa.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=293%3Athc-phan-an-dng-vng&catid=92%3Athong-tin-di-sn-m-rng&Itemid=334&lang=vi
  3. Triệu Lam Châu
    Triệu Lam Châu
    Triệu Lam Châu xin kính chào tất cả các bạn thính giả đã bớt chút thì giờ quý báu của mình, để nghe bài hát của tôi. Sự quan tâm ưu ái của người nghe đối với tác phẩm – là niềm vui lớn của tác giả đó. Đặc biệt những bạn viết nhận xét và cảm nhận về tác phẩm, chính là những người tri âm, mà tác giả lại càng thêm trân trọng họ. Cảm ơn nhiều lắm các bạn Bế Tuyết Lan, danmoi, Mã Quốc Hà, Hoàng Văn Thiên, Mây chiều núi… và tất cả các bạn thính giả.
    Những cảm nhận này của các bạn, là phần thưởng quý cho tôi:

    …. Giờ đây tôi đã đi làm dâu xa quê. Chính vì vậy tôi lại càng đồng cảm với bài hát Nhớ núi hơn bao giờ hết…

    … Có thể coi bài hát Nhớ núi này là sự thành công của nhạc sĩ và ca sĩ chăng?...

    ….. Bài hát Nhớ núi của nhạc sĩ Triệu Lam Châu, thể hiện qua giọng hát âm áp của nghệ sĩ ưu tú Tiến Hỷ, là một tác phẩm âm nhạc hay, đậm đà chất dân ca miền núi hiện đại…

    ….. Hẳn Triệu Lam Châu tâm đắc lắm với những dịp chợ phiên đậm chất núi rừng như thế, nên mới có được bài hát Nhớ núi hay như vậy…..

    Đúng là tôi rất tâm đắc với những dịp chợ phiên đậm chất núi rừng… và tôi đã sáng tác bài hát Nhớ núi từ năm 2001. Hẳn các bạn cũng biết rồi: Thơ và âm nhạc là hai chị em sinh đôi. Triệu Lam Châu vừa làm thơ vừa sáng tác nhạc. Về phương diện âm nhạc, thì tôi đã có bài hát Nhớ núi. Còn về thơ, tôi chưa có bài nào nói tới chợ phiên vùng cao vốn rất trữ tình xưa nay. Đó cũng là sự trăn trở của lòng tôi. Do đó năm 2012 này, tôi có đọc được bài thơ hay của Đoàn Ngọc Minh, có tựa đề là Đợi, nói về chợ phiên miền cao – tôi liền tâm đắc ngay. Và tôi đã viết lời bình cho bài thơ ấy.
    Tôi đồ rằng: Một khi ta đã hiểu sâu trên phương diện thơ văn về phiên chợ vùng cao – thì ta sẽ lại càng thêm thấm thía khi nghe bài hát viết về điều ấy.
    Do vậy tôi muốn bạn đọc thưởng thức thêm nét trữ tình và lãng mạn của những phiên chợ vùng cao, qua áng thơ đậm đà chất núi rừng của Đoàn Ngọc Minh. Triệu Lam Châu xin đăng lại bài thơ Đợi của Đoàn Ngọc Minh và lời bình của tôi như sau:

    ĐOÀN NGỌC MINH

    ĐỢI
    Gửi bạn tôi

    Buổi mai về núi
    Buồn như nắng bơ vơ trên cỏ
    Buồn như con ngựa rẽ về chuồng cũ
    Buồn như chiếc lá lăn lóc lối đi

    Mình ơi
    Mai ta xa nhau
    Đừng nghe câu sli người lạ
    Đừng ngắm giọt trăng nghiêng ngả cuối trời

    Ta về
    Gói cả nụ cười trong như suối nguồn
    Đêm mơ về mình
    Như đất
    Lâu ngày mơ cơn mưa

    Ta về núi
    Phiên chợ sau mình nhé
    Ngày cứ dài
    Đêm cứ đằng đẵng
    Ta cất hương áo chàm vào túi nhớ
    Ta gom hơi ấm bờ môi của mình vào giấc ngủ

    Ước gì
    Mình là mảnh nương nhà ta
    Mình là bếp lửa nhà ta.


    Bản thơ tiếng Tày:

    THẢ
    Phác hẩư pằng d’ạu

    Nâư chạu mừa phja
    Nhắc nhau pện đét chắt tềnh nhả
    Nhắc nhau pện tua mạ pjảc mừa lảng cáu
    Nhắc nhau pện bâư mạy lấn têm kha tàng

    Hây nỏ
    Hoằn pủc quây căn
    Bấư đảy tỉnh gằm sli boong nớ
    Bấư đảy chiêm đấc hai ghèng ghèng lặm phạ
    Khỏi mừa
    Ben rèo heng khua slâư bặng nặm pác ngườm
    Gừn phăn mừa hây
    Bặng tôm
    Hâng hoằn thả phạ phân

    Khỏi mừa phja
    Pan háng lăng hây nớ
    Hoằn lẻ rì
    Gừn bấu slỉ muổt
    Khỏi dò đấc hom slửa dàm khảu tủi chứ
    Khỏi íp đấc ún cúa hây khảu đua nòn

    Hết rừ
    Hây pần ám rẩy rườn khỏi
    Hây pền coong phầy rườn khỏi.



    TRIỆU LAM CHÂU

    BÀI THƠ “ĐỢI” – MỘT MẢNH TÂM TRẠNG
    GIÀU BẢN SẮC CỦA MIỀN RỪNG

    Mùa xuân năm 2012, từ Phú Yên xa xôi, tôi về thăm cố hương Cao Bằng yêu dấu. Dịp ấy tôi được nữ thi sĩ trẻ Đoàn Ngọc Minh (dân tộc Tày) đang công tác ở Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cao Bằng, tặng tập thơ song ngữ Tày – Việt “Lồm hoằn muổt” (Gió hoàng hôn), do Nhà xuất bản Văn hoá dân tộc ấn hành năm 2011.

    Tập thơ mỏng, chỉ vẻn vẹn chín mươi trang, nhưng tình người miền núi chứa chan trong ấy thật sâu nặng, đậm đà. Tôi không có ý viết lời bình cho cả tập thơ này của Đoàn Ngọc Minh, bởi vì đã có một số người viết rồi. Tôi chỉ chọn bình một bài thơ hay nhất trong ấy (theo cảm quan của tôi) của chị, để tâm sự với bạn đọc yêu thơ cả nước.
    Chúng ta đã biết nền thơ Việt Nam hiện đại được hợp thành từ hai mảng thơ có tính đặc thù rất riêng. Đó là mảng thơ được sáng tác bằng tiếng Kinh (tiếng phổ thông, mà ta quen gọi là tiếng Việt) và mảng thơ được sáng tác bằng các thứ tiếng dân tộc anh em thiểu số khác, như: Tày, Thái, Mường, Khme, Chăm, Nùng, Dao, Hmông, Êđê, Gia Lai…Tổ quốc Việt Nam thống nhất của chúng ta, có năm mươi tư dân tộc anh em, ngoài dân tộc Kinh chiếm đa số, còn có năm mươi ba dân tộc thiểu số còn lại nữa. Mảng thơ dân tộc thiểu số và miền núi, giờ đây được viết bằng hai ngôn ngữ, đó là tiếng Việt phổ thông và tiếng mẹ đẻ của mỗi dân tộc ở miền rừng.
    Mảng thơ dân tộc thiểu số và miền núi phản ánh hiện thực cuộc sống và con người miền núi, chủ yếu ở vùng sâu vùng xa, vùng biên giới và hải đảo thiêng liêng của Tổ Quốc. Đọc vào mảng thơ đặc thù này, ta sẽ thấy hiện lên tâm tình, tính cách người miền núi, cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ tráng lệ, tư duy, phong tục tập quán ngàn đời của bà con dân tộc, tâm thế của con người miền núi hiện đại, cùng những nét văn hoá đa dạng và đặc sắc của miền rừng…

    Chính vì vậy muốn cảm nhận được cái hay cái đẹp độc đáo của thơ dân tộc thiểu số miền núi, người đọc phải có vốn sống về miền núi, nghĩa là phải thưởng thức tác phẩm theo tư duy, cảm thức và tâm thế của người miền núi. Và người bình thơ về miền núi cũng vậy, phải bình theo hệ quy chiếu tư duy, cảm thức và tâm thế của miền núi – thì mới mở được chìa khoá đi vào địa hạt cái hay của thơ miền núi. Mà cái hay này, theo tôi, Triệu Lam Châu – lại rất độc đáo mà nền thơ miền xuôi không thể có. Chính vì thế hai nền thơ ấy mới bổ sung cho nhau, để trở thành một chỉnh thể hoàn thiện. Cũng như cơ thể con người, đã có chân thì phải có tay, không thể thiếu đi một bộ phận nào.

    Bài thơ Đợi của nhà thơ trẻ Đoàn Ngọc Minh phản ánh tâm tình của hai người tình miền núi, gặp nhau vào buổi (đêm) hôm trước của phiên chợ ngày mai. Từ xưa ở miền rừng, do hoàn cảnh địa hình đồi núi trập trùng, mà thường chỉ là đi bộ, chợ lại ở xa các bản làng heo hút – do đó người ta thường phải đi trước một ngày, ngủ trọ ở đó. Rồi sớm mai ra họp chợ phiên (cứ năm ngày họp chợ một lần). Họp chợ xong vào buổi sáng, chiều nghiêng thì lên đường trở về bản cũ. Đường về nhà xa, nên chưa thể về đến bản ngay, thường phải ngủ trọ một đêm nữa ở những bản làng giữa rừng. Tóm lại những người dân sống ở bản xa chợ, thường phải bỏ ra cả thảy là ba ngày để đi họp chợ phiên.

    Mới đọc đến đây, hẳn bạn đọc ở miền xuôi, hoặc ở thành phố sẽ thắc mắc hỏi: Bài thơ của Đoàn Ngọc Minh có tựa đề là Đợi và trong bài thơ này nội dung chính là lời nhắn nhủ nhau hãy giữ mãi tình cảm đẹp lứa đôi, chứ đâu có thấy đề cập đến chuyện mua bán gì đâu, mà nói là đi chợ phiên? Khoan đã! Các bạn nên nhớ rằng: Chợ ở miền núi rẻo cao, nhất là ở miền núi phía bắc (bao gồm Việt Bắc và Tây Bắc) – không chỉ đóng vai trò là nơi trao đổi hàng hoá bình thường, mà còn là nơi giao lưu văn hoá và tình cảm con người với nhau. Người miền núi đi chợ phiên không chỉ để mua bán hàng hoá, mà còn đi chợ để chơi cho thoải mái tinh thần, để hát giao duyên, để tìm bạn tình. Chợ miền núi là nơi hẹn hò lý tưởng nhất của những đôi nam thanh nữ tú vùng cao từ xưa cho đến tận bây giờ. Do đó ở miền núi tất cả mọi lứa tuổi từ già đến trẻ, ai ai cũng nô nức đi chợ phiên, nhất là mỗi dịp xuân về. Đi chợ vào mùa này cũng chính là đi dự hội xuân nao nức của miền rừng.

    Thực tế cuộc sống của đồng bào miền núi còn nhiều khó khăn. Họ lo lao động sản xuất để có cái ăn cái mặc. Không phải ai cũng có điều kiện cứ năm ngày là đi chợ phiên một lần. Có khi hàng tháng trời mới đi họp chợ một lần thôi. Ta thử hình dung, nếu đôi tai gái miền núi đang yêu nhau, mà những một tháng trời mới được gặp nhau một lần ở chợ phiên – thì tình cảm của họ quyến luyến nhau biết chừng nào lúc gặp nhau. Chính vì lẽ đó, ngay trong đêm gặp nhau nồng nàn đây, mà họ đã chạnh buồn nghĩ tới ngày mai, sau khi chợ tan, họ lại mỗi người mỗi ngả sẽ trở về bản cũ của mình:

    Buổi mai về núi
    Buồn như nắng bơ vơ trên cỏ
    Buồn như con ngựa rẽ về chuồng cũ
    Buồn như chiếc lá lăn lóc lối đi

    Một nỗi buồn da diết, đằm sâu mà thấm thía, đậm chất núi rừng. Buồn như con ngựa rẽ về chuồng cũ – chính câu thơ giản dị mà rất hay này đã thể hiện cái thần diệu của nỗi buồn miền núi. Hình tượng đôi trai gái cùng cưỡi ngựa đi chợ phiên hay trở về bản – là phổ biến từ trước tới nay. Hình ảnh ấy như một tấm căn cước, một tấm chứng minh thư của tình yêu đôi lứa miền cao -đã được mã hoá vào tâm thức của người miền núi từ bao đời nay rồi. Vậy mà Buồn như con ngựa rẽ về chuồng cũ – Câu thơ gợi lên một sự cô đơn, trống trải và tủi buồn biết chừng nào. Ẩn trong dòng thơ ấy, ta như cảm thấy rưng rưng và những giọt buồn như lệ sắp trào ra nơi khoé mắt.

    Thế rồi hai người nhắn gửi nhau nỗi niềm mong mỏi của lòng mình:

    Mình ơi
    Mai ta xa nhau
    Đừng nghe câu sli người lạ
    Đừng ngắm giọt trăng nghiêng ngả cuối trời

    Đối với bạn đọc miền núi, hẳn sẽ vô cùng tâm đắc khi nhắc tới câu sli. Sli là hình thức hát giao duyên trữ tình của thanh niên miền cao. Trên những ngả đường mòn lượn theo các sườn núi trong sương mờ bảng lảng buổi sớm mai, là từng tốp trai làng gái bản quần áo rực rỡ sắc màu, miệng hát lên những lời sli say đắm. Thấp thoáng trong màn sương mờ, có khi không nhìn thấy mặt nhau, nhưng họ nghe rõ tiếng con tim nồng nàn trong câu hát. Và họ hát, tốp này đối đáp với tốp kia vang động cả một vùng rừng huyền ảo trong sương núi bồng bềnh. Trời ơi, sao lời sli của chàng (hay nàng) nào mà ngọt vậy… Ước gì ta có đôi cánh vụt phóng ngay đến nơi kia để chiêm ngưỡng người hát ấy… Câu sli ngân vang trong sương mờ của núi – thường gợi lên một vầng lãng mạn mê hoặc lòng người. Người nghe cứ ngỡ đó là nàng tiên hay chàng tiên của Mường trời phái xuống, cất tiếng hát cho cả trần gian nghe.

    Thế rồi khi sương dần tan, các tốp thanh niên cũng đã hội tụ về khu chợ. Và mỗi người lại nao nức, băm bổ đi tìm người tiên của lòng mình giữa một rừng người với bao sắc áo quần lộng lẫy của núi đồi…
    Rồi khi chiều nghiêng, chợ vãn… lời sli lúc này lại bịn rịn vô cùng, theo chân từng đôi dọc theo các ngả đường núi chon von, toả lan trong sương chiều bảng lảng… và cả khi trăng núi đã mọc lên rồi, mà lời sli vẫn chưa chịu rời tay… Mình ơi, ta đã có câu sli ước hẹn rồi, do đó mình đừng nghe câu sli người lạ, đừng ngắm giọt trăng nghiêng ngả cuối trời nữa, mình nhé! Theo cảm quan của người viết bài này, đó là câu thơ vào loại hay nhất của thơ miền núi hiện nay. Câu thơ ấy là lời nhắn nhủ hết sức chân thành, mộc mạc mà giàu hình tượng, như một lời nói tự nhiên, mà giàu chất thơ và bay bổng lãng mạn đến diệu huyền.

    Khi tạm biệt nhau một khoảng thời gian chừng hai hay ba phiên chợ, họ đành sống với nụ cười trong như suối nguồn và hương áo chàm của người mình thương (đã bén duyên nhau độ nào):

    Ta về
    Gói cả nụ cười trong như suối nguồn…

    …Ta cất hương áo chàm vào túi nhớ…

    Đó là vẻ đẹp thuần khiết, trong trẻo đến tột cùng của tấm lòng đôi lứa miền núi yêu nhau của hôm qua, hôm nay và mãi mãi… Một vẻ đẹp vĩnh hằng của tâm hồn có giá trị trong mọi thời đại.

    Sống trong xa cách tạm thời, hai người cháy bỏng nỗi nhớ nhung và mong ước của họ cũng rất bình dị:

    Ước gì
    Mình là mảnh nương nhà ta
    Mình là bếp lửa nhà ta.

    Ước gì mình là mảnh nương nhà ta. Một mong ước thực tế, giản dị mà độc đáo riêng của những tâm hồn miền rừng, không lẫn vào đâu được. Chính nét độc đáo ấy của tư duy thơ miền núi đã làm phong phú thêm nền thơ Việt Nam đa dân tộc hiện đại của chúng ta.
    Thực tế người Tày và một số dân tộc thiểu số khác cũng vậy, họ thường dựng nhà ở gần nguồn nước, những nơi tương đối bằng phẳng ở ven sông, ven suối trong thung lũng… Và những mảnh nương rẫy thường trải rộng theo các triền đồi thoai thoải hay dốc, tuỳ theo điều kiện địa hình từng vùng. Nói chung những mảnh nương kia thường nằm ở vị trí cao hơn ngôi nhà của họ bên suối. Và trong tâm thức của người đang yêu ở miền núi Mình là mảnh nương nhà ta – có nghĩa là họ hình dung người tình của mình ở phía của trời cao vòi vọi, chứ không phải ở phía thấp của lòng suối núi. Điều này cho thấy: Người miền núi luôn trân trọng người mình yêu. Tôi đồ rằng đây là câu thơ buột ra từ vô thức của Đoàn Ngọc Minh, một tâm hồn đậm đà chất núi rừng.

    Đọc lại cả năm khổ của bài thơ Đợi của nhà thơ Đoàn Ngọc Minh, ta thấy: Khổ nào cũng rực sáng lên một câu thơ độc đáo đậm chất núi rừng. Tôi gọi đó là những câu thơ ánh sao của núi. Ta cùng nhau thống kê lại nhé:

    Buồn như con ngựa rẽ về chuồng cũ…

    Đừng nghe câu sli người lạ
    Đừng ngắm giọt trăng nghiêng ngả cuối trời…

    Ta về
    Gói cả nụ cười trong như suối nguồn…

    Ta cất hương áo chàm vào túi nhớ…

    Ước gì
    Mình là mảnh nương nhà ta…

    Chính nhờ những câu thơ ánh sao núi ấy, mà ta thấy toàn bộ cơ thể bài thơ, ở vị trí nào cũng hiện lên lồng lộng một Vầng tâm trạng núi. Nếu coi những câu thơ ánh sao núi ấy là những sợi chỉ màu rực rỡ trên tấm thổ cẩm của miền rừng – thì chúng đã hoàn thành sứ mệnh của mình, là đan kết một cách hài hoà và tự nhiên nhất, những cung bậc tâm trạng chân thực mà ảo huyền, bình dị mà lãng mạn, lặng lẽ mà nồng nàn như lửa – của nỗi lòng đôi lứa miền núi yêu nhau.
    Nếu hình dung những câu thơ ánh sao núi ấy, là những nốt nhạc đàn – thì chúng là những nốt chủ âm sáng láng át chủ bài, ngây ngất nhất – thể hiện bản hoà tấu của nỗi lòng đôi lứa miền núi yêu nhau, nghe mơ hồ như làn sương bồng bềnh trôi qua lũng núi đẫm lời sli tình tứ chứa chan vào những buổi sớm mai hay buổi chiều hoàng hôn le lói ánh chia tay, nghe run rẩy khẽ khàng như hơi thở đêm nào ta say đắm bên nhau cùng ngắm ánh sao long lanh bên suối núi, nghe rào rào như tiếng lá rừng trút xuống giữa đêm mưa, nghe lóc cóc vui đến ngất trời, như tiếng vó ngựa đưa chàng và nàng trở về bản núi trong ánh chiều vàng thơm mật ong lịm ngọt của miền rừng…

    Những cảm nhận của tôi về thơ Đoàn Ngọc Minh, chỉ mới thể hiện ở phần tiếng Việt của bài thơ Đợi (Thả) song ngữ Tày – Việt. Đoàn Ngọc Minh là người Tày chính gốc, do đó bản thơ tiếng Tày của chị còn hay và độc đáo hơn nữa. Bởi vì mỗi ngôn ngữ đều có nét thần diệu riêng của nó. Bàn về cái hay của thơ Tày Đoàn Ngọc Minh, xin hẹn vào dịp khác.

    Có thể nói với bài thơ Đợi choàng một vẻ chàm Tày khiêm nhường của non ngàn Việt Bắc, nữ thi sĩ trẻ Đoàn Ngọc Minh đã dè dặt góp mặt với làng thơ cả nước một bài thơ hay, độc đáo. Chúng ta chân thành chúc chị gặt hái thêm nhiều thành công hơn nữa trong tương lai.
    Tuy Hoà, hai giờ 26’ sáng 14/10/2012
    trieulamchau@gmail.com
    ĐT: 0983 825502
  4. Mây chiều núi
    Mây chiều núi
    Ai đã được sinh ra và lớn lên ở miền núi, hẳn không thể không nao nức và say đắm tham dự những buổi chợ phiên. Nhất là những dịp xuân về hoa đào đỏ thắm khắp cả núi rừng. Trai gái hẹn nhau đi chợ phiên và hát lượn sli trong sương núi bồng bềnh. Hẳn Triệu Lam Châu tâm đắc lắm với những dịp chợ phiên đậm chất núi rừng như thế, nên mới có được bài hát Nhớ núi hay như vậy. Phải nói rằng ai xa quê, mới có thể cảm nhận được hết cái da diêt nhớ thương của lòng người xa quê, như trong bài hát này…
  5. Hoàng Văn Thiên
    Hoàng Văn Thiên
    Tôi hoàn toàn nhất trí với ý kiến phản hồi của bạn Mã Quốc Hà về bài hát Nhớ núi của Triệu Lam Châu. Càng đi sâu vào bếp núc của sự sáng tạo, ta càng thấy thú vị. Ai cũng biết, lĩnh vực sáng tạo nghệ thuật, thì phải có tài và có tâm hồn, mới làm được, bạn nhỉ? Bài hát Nhớ núi của nhạc sĩ Triệu Lam Châu, thể hiện qua giọng hát âm áp của nghệ sĩ ưu tú Tiến Hỷ, là một tác phẩm âm nhạc hay, đậm đà chất dân ca miền núi hiện đại.