Điệp trùng mây bay giữa muôn ngọn núi,
Những nếp nhà sàn nhấp nhô ven đồi,
Ngọt ngào hương rừng nắng reo ngập lối,
Đóa hoa dã quỳ vàng tươi bên suối.
Đường về thênh thang dẫn ta thẳng tới,
Với bao nhiêu điều náo nức say mê,
Một thời cha ông ngỡ như cổ tích,
Ngỡ quen mà lạ tránh sao bồi hồi.
1-
Về núi non thiêng nhiều dấu tích oai hùng,
Lán đơn sơ đơn sơ những hầm hào xuyên núi,
Lối quanh co quanh co những thành lũy kiên công,
Dệt nên chiến công dậy vang tên núi sông.
Từ trong khói bom xưa mầm sống đã đâm chồi,
Đã đi qua gian lao thắm lại đời phơi phới,
Khách du thăm nơi đây xin mời ghé lại ngồi,
Nụ cười em trên nét môi để đắm say lòng ai.
2-
Màu xanh cứ sinh sôi phủ lên những ngọn đồi,
Những nương ngô nương khoai những ruộng đồng lúa mới,
Tiếng leng keng leng keng thong thả mõ trâu về,
Chiều lên khói lam bản em thơm nếp nương.
Mặt hồ Pá Khoang xanh trời non nước thanh bình,
Sắc hoa ban trong mơ sắc đào còn phong kín,
Gói yêu thương trong tim xuân về gửi trao người,
Một lần ai đã đến đây là nhớ không thể quên.
Kết:
Một lần ai đã đến đây là nhớ không thể quên,
Một lần về với Mường Phăng.