Biết bao là thương, biết bao là nhớ,
Em gửi tình em vào trong tiếng hát.
Hỡi người ơi, hỡi người ơi xa cách mãi nơi nào,
Những đêm trăng về nghe câu quan họ
Lòng thấy bâng khuâng tìm nhau trong tiếng hát xưa,
Đi qua sông Cầu em lại làm rơi nhẫn
Nón che ngang đầu tình tình tình gió bay.
Lơ thơ sông Cầu đôi bờ nhiều thương nhớ
Dối cha dối mẹ để suốt đời được bên nhau,
Những đêm nằm nghe sóng xô bờ cát,
Như gọi tình yêu về trên đất mới,
Những con đường lớn
Hướng ra biển khơi vươn tới những chân trời.
Nhớ mang theo về câu ca quan họ,
Mình đã thương nhau bằng câu "cây trúc vẫn xinh",
Em xin anh đừng đứng ngồi cùng ai đó
Đã say miếng trầu mặn mà tình lứa đôi.
Anh xin với mẹ hãy về cùng em nhé,
Có ta có mình, chung hát bài ca yêu thương.
Giữ câu quan họ suốt đời đừng đánh mất người ơi!