Đệm piano: Phạm Ngọc Khôi.
1-
Này trông kìa một cô xinh xinh,
Mắt trong sáng đang nhìn chúng mình,
Miệng cô cười tươi như một đóa hoa,
Chan chứa tình trong lòng chúng ta.
Này cô nàng đẹp xinh kia ơi,
Sắc cô thắm sao được suốt đời,
Người có đẹp nhưng mà không có ăn,
Khi đói lòng hoa hồng cũng nhăn.
Ừ cô nàng người xinh thì có xinh,
Lười lao động thì cô thật đáng khinh,
Sắc tuy thắm nhưng hương dần phai,
Vì không ai đoái hoài.
2-
Về lao động thì cô coi khinh,
Lúc công tác cô thật vô tình,
Giờ tới trường sao mà cô chán chê,
Nhưng muốn đẹp cho đời thấy mê.
Người chây lười thì không ai yêu,
Nhắn cô gái xinh đẹp mấy điều,
Đừng thấy mình dung nhan (mà) dễ coi,
Khinh lao động e đời mất vui.
Ừ cô nàng người trông thì thấy/dễ mê,
Lười không học thì sao mà chán ghê,
Cứ duyên dáng nhưng xuân dần qua,
Nhìn gương ôi sắp (sắp, ớ, ớ, sắp) già.