Trời mây u ám, gió cuốn tả tơi hoa cỏ,
Thời xưa lưu dấu, âm vang nỉ non trong gió,
Người xưa đâu tá, có khóc những đêm lạnh lẽo,
Người xưa đâu tá, có khóc những khi trời chiều.
Tưởng nhớ tới bao khi ai kia cưỡi sóng Bạch Đằng hùng tráng,
Tưởng nhớ tới bao khi ai kia nâng cao ngọn cờ Việt Nam.
Người nay đâu tá, có biết hổ cùng đèn lửa,
Còn ai nghe đến những tiếng nước non đâu nữa,
Nào ai mê ngủ, mê man trên đường lợi danh,
Nào ai mê ngủ, say sưa trụy lạc quên mình.
Vùng dậy cả thảy,
Hỡi lũ trẻ ngủ say sưa, mê man không hay,
Bừng mở mắt sáng, hãy ngó thế giới,
Xem gương duy tâm người ngoài,
Rồng Nam nổi lên trợ giống nòi,
Người Nam anh dũng, noi đến tấm gương kẻ xưa,
Đừng để thiệt thòi.
Người xưa đâu tá, hãy giúp thiếu niên dũng cảm,
Người xưa đâu tá, hãy giúp tấm lòng can đảm,
Người xưa đâu tá, hãy nổi gió, mưa, lửa, sóng,
Người xưa đâu tá, hãy giúp cho dân Lạc Hồng.