1-
Năm xưa ấy ta lên đường,
Cầm tầm vông đánh Tây can trường,
Nay đi đánh Mĩ xâm lược,
Già lại gươm súng ra sa trường.
Dầu nay mái tóc hoa râm,
Mà lòng vẫn thấy thanh xuân.
Nợ non sông chưa trả hết,
Kẻ thù kia chưa quét hết.
Đời trẻ trung oanh liệt của chúng ta,
Là tiếng ca trên đường vui chiến đấu tuổi già.
2-
Như cây bách, như cây tùng,
Mặc dầu cho gió mưa bão bùng.
Khi đói khát, khi lạnh lùng,
Già này thi lá gan anh hùng.
Đời ta đi khắp muôn phương,
Mà lòng vẫn nhớ quê hương.
Vợ con nơi thôn xóm đó,
Kẻ thù đang gây sóng gió.
Bà nó đang mong đợi ở chúng ta,
Cùng xóm thôn ngày đêm không tiếc thân già.
3-
Ông cha đã sống anh hùng,
Thì đời sau cháu con anh hùng.
Vươn đôi cánh lên muôn trùng,
Cuộc đời ơi mến yêu vô cùng.
Đời ta có Bác kính yêu,
Tình Đảng ấm nâng niu.
Ngọt thơm cây xanh trái chín,
Cánh đồng mênh mông lúa chín.
Thằng cháu kêu ông ngoại nó mới viết thư,
Rằng nó đang hành quân lên hướng trên "g".
4-
Chân không mỏi, gân không mềm,
Đường càng xa chí ta càng bền.
Tâm vẫn sáng, men vẫn nồng,
Tình yêu trong trái tim vẫn nồng.
Thời gian luôn giúp chúng ta,
Cuộc đời chiến đấu muôn hoa.
Nặng hai bên vai trung hiếu,
Sá gì da nhăn gối yếu.
Còn đứa kêu ông nội nó rất dễ thương,
Giờ nó đang cùng anh em bám chiến trường.
Kết:
Tổ quốc ta, dân tộc của chúng ta,
Tuổi ấu thơ hùng anh cho chí tuổi (ớ, hơ hơ hơ hờ) già (ơ).