Nghe câu quan họ trên cao nguyên,
Ngỡ con sông Cầu dập dềnh trước mặt,
Rừng đung đưa giọng em khoan nhặt,
Nắng trên đồi như thực như mơ.
Nghe câu quan họ em trao duyên,
Xôn xao (ư hừ) một vùng đất đỏ,
Gặp anh đây lòng em muốn ngỏ,
Gió trong rừng như tỏ lời yêu thương.
Mùa cà phê hương ngát đợi chờ,
Vẫn như em cô gái quan họ,
Ai xui ta gặp mình giữa cao nguyên lộng gió,
Mà gặp quê hương trên mọi quê hương.
Câu hát xưa biết mấy vấn vương,
Câu hát nay vẫn nhớ, vẫn thương,
Rằng yêu em người ơi, người ở,
Đến cao nguyên, người ở đừng về,
Đến cao nguyên, người ở đừng về.