Ngày thường

Đóng góp: ngochan112013

Bình luận (1)

  1. ntt1102

    Những con đường không lối rẽ. Những dòng sông vẫn không đầy. Ta vẫn đứng một đời im lặng. Ta quên mình cho những cơn say. Bình minh đến ta tưởng là vũ trụ, ôm cả mặt trăng, ôm cả mặt trời. Đam mê ngủ thấy mình là hạt cát lăn bên đời uống từng giọt sương rơi.

    Thì cứ lại trắng và đen như thế, sáng khác trưa, trưa lại khác chiều. Có những lúc lòng mình như nhỏ lệ, đốt đuốc tìm không thấy một lời yêu. Thì cứ khóc lần đầu tiên bật khóc, cười để cho quên hết nỗi buồn. Những con đường rốt cuộc vào trật tự. Mỗi ngày thường còn lại một ngày câm.