Một vùng cao nguyên đón những người con,
Vượt rừng băng non với tấm lòng son.
Mang cả nghĩa tình Đông Đô, Hà Nội,
Mang cả mùa xuân và nhịp sống đến nơi này.
Nam Ban, thị trấn tôi yêu, thị trấn tôi yêu,
Đã qua rồi những tháng năm gian khổ,
Hạt ngô non thắm mặn máu mồ hôi.
Đâu đây hương sữa đêm nào trên những nẻo đường đôi,
Vẫn theo tôi, vẫn theo tôi cồn cào nỗi nhớ.
Nam Ban, thị trấn tôi yêu, thị trấn tôi yêu,
Trên khắp vùng quê tay ta mới mở,
Đâu Đông Anh, đâu Hoàn Kiếm, đâu Từ Liêm.
Nam Ban, Nam Ban có nghe thác Voi ầm ào nước đổ,
Như âm vang câu ca, Hà Nội niềm tin và hi vọng,
Gọi mùa dâu mới, gọi cà phê xanh,
Một vùng đất mới, nhịp đời đang lên.