1-
Mùa xuân âm vang tiếng đàn,
Giọt sương nắng lên vừa tan,
Lâng lâng còn ngân tiếng vàng nâng cánh thời gian.
Việt Nam âm thanh bốn mùa,
Lời ru bên nôi mẹ đưa,
Nghe sao vọng mãi (í i) từ xưa,
Mênh mông tình thương từ mỗi cung đàn,
Mà xôn xao mùa xuân từ mỗi tấc vàng quê mình.
2-
Mẹ cha cho ta tiếng đàn,
Nhìn nhau lúc xuân đời sang,
Giăng giăng đường tơ nối tình anh, nối tình em.
Để cho bao xa cũng gần,
Gặp nhau trao duyên mà nghe,
Trong tim một tiếng (ớ ơ) đàn xuân,
Em ơi tình yêu còn mãi trong ngần,
Dù bao nhiêu thì quê mình vẫn muôn lần,
Chung tình ta thương nhau.