Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay,
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy,
Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ,
Mẹ bảo: "Thôn Ðoài hát tối nay".
Lòng thấy giăng tơ một mối tình,
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh,
Hình như hai má em bừng đỏ,
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm,
Em mải tìm anh chả thiết xem,
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh,
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang, anh chẳng sang,
Thế mà hôm nọ hát bên làng,
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn,
Ðể cả mùa xuân cũng lỡ làng.
Anh ạ, mùa xuân đã cạn ngày,
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Ðặng đi ngang ngõ,
Ðể mẹ em rằng "hát tối nay"?