Mùa đông xứ Lạng
MÙA ĐÔNG XỨ LẠNGNhạc: Bùi Minh Tấn; Lời: thơ Bùi Thị Thu; Fối & thu: Ng Đức Tùng(Đoàn NT Lạng Sơn); Trình bày: Xuân Hợp(Đoàn NT Lạng Sơn)Mùa đông đến nắng thu dần tắt lịmĐất khẽ trở mình cho chiếc lá vàng neoChùm hoa sữa cuối cùng dấu mình ngủ im trên vòm láSợ gió đông về sẽ làm cánh hoa rơiGió mùa đông bắc thổi cho cái rét lạnh têHơi buốt giá ngấm qua làn da mỏngSương muối giăng khắp nẻo đường mờ mịtKết tinh thành những giọt nước long lanhGiắc trên cỏ gieo trên cành trơ trụiTia nắng đông đến rồi đi rất vộiChẳng kịp làm cho những giọt sương tanTrên bầu trời mây trắng lang thangHòa với gió ngân bài ca đông giáNàng Tô Thị đứng bồng con chờ chồng hóa đáMặc gió bấc thét gào mưa phùn mãi không thôiNước Kỳ Cùng xanh ngắt hững hờ trôiSóng phẳng lặng tre buông mình soi tócĐỉnh Mẫu Sơn tuyết trắng rơi khó nhọcCỏ cuộn mình trong một giấc mơ êmÔi, có thể nào quênÔi, có thể nào quênMột mùa đông rất riêngMột mùa đông rất riêngCủa Xứ Lạng.