1-
Êm đềm ánh trăng loang, vườn đóm huy hoàng qua lầu nàng.
Đàn rung lên ngàn tiếng gió đêm dần quyến, ôi đàn lưu luyến!
Trông mờ bóng bên song lầu cao chưa đóng, thắm muôn duyên.
Tôi mơ nắn cung đàn, hòa theo bao lời ái ân ngàn tiếng vang.
2-
Chiều nay ánh trăng êm, lầu hoa thắm mơ huyền.
Nàng tha thướt như dáng tiên bên hồ, dưới trăng ngàn hoa trắng.
Mình tôi đứng bên thềm, nhìn lầu thắm êm đềm,
Và say đắm rung mấy cung đàn, nàng biết chăng? Kìa ánh trăng!
(*)-
Đàn du dương quá, ru hồn quá!
Đàn vang theo khắp trong thinh không xa.
Đàn bay theo gió, theo chiều lá, trời chiều màu ngà.
Đàn yêu đương quá, êm đềm quá!
Đàn đang thánh thót tan trong sương sa.
Đàn như say đắm theo ngàn lá, và với ngàn lời hoa.
Kết:
Chiều nay ánh trăng êm, lầu hoa thắm mơ huyền.
Nhưng đâu bóng trên gác cao, nàng còn đứng đâu?
Mình tôi khổ đớn đau!