Cô hái hoa tươi, hãy dừng bước chân,
Trên đường thẳm xa, tôi nhắn cô em đôi lời,
Lòng không lưu luyến, sao đành cô lãng quên,
Quên người gặp gỡ trong một chiều mơ.
Chuông chiều ngân tiếng vấn vương lòng trông theo cô hái hoa,
Bước đi bâng khuâng muôn ngàn sầu nhớ,
Bóng mờ mờ xa,
Tan giấc mơ hoa!
Bóng người khuất xa, đôi đường từ đây,
Ai bước đi không hẹn ngày,
Người tuy xa cách nhưng lòng ta khắc ghi,
Bên đèn một bóng tháng ngày chờ mong.
Trên đường xa vắng bóng ai mờ khuất,
Lòng thêm vấn vương,
Gió thông xa đưa reo buồn sầu nhớ,
Tới người chiều xưa,
Cô hái hoa ơi!
Mắt mờ đoái trông, sao đành thờ ơ,
Trong giấc mơ ta mong chờ,
Dù hoa quên bướm âm thầm riêng có hoa,
Hoa còn tàn úa tơ lòng còn vương.