Miền Trung ơi!

Đóng góp: Nhật Thành
Tôi biết mình rất gần trong niềm lo, nỗi nhớ, trong tiếng mẹ ru trưa nắng gió bao ấm nồng. Có gì trong cát trắng, có gì giữa trời xanh mà sao tôi chưa hiểu, tôi chưa hiểu bao điều. Miền Trung ơi! Miền Trung ơi! Hết bão dập mưa vùi lại nắng thiêu đổ lửa mà biển ngàn năm vẫn mặn, vẫn xanh mướt những hàng dừa. Miền Trung ơi! Miền Trung ơi! Lam lũ đã bao đời mà nụ cười em vẫn đàm thắm rạng ngời để tôi mang theo tới khắp góc biển chân trời. Và lòng tôi trĩu nặng suốt đời không vơi. Và lòng tôi trĩu nặng suốt đời không vơi./.

Bình luận (0)