1, 3-
Chúng con sinh ra khi nước còn chia cắt,
Nỗi nhớ Bác Hồ dằng dặc đến miền Trung.
Để sớm nay con đi giữa đoàn quân,
Trong gió biển chan hoà đi theo bước chân Bác.
Đường miền Trung non xanh nước biếc,
Xin hỏi đường nào Bác đã qua đây,
Khi Bác tìm đường cứu nước ai hay.
Trời miền Trung mưa tuôn nắng cháy,
Đất quê tôi đưa Bác suốt dặm trường,
Để bây giờ đất gọi mãi nhớ thương.
Kết: Biển muôn giờ hát mãi nỗi nhớ (ơ ớ ơ) mong.
2-
Trái tim phương Nam đêm hướng về ngoài Bắc,
Ở đó Bác Hồ Người gọi ơi Miền Nam.
Đường cách xa bao la đất miền Trung,
Không biết hồi bây giờ quê ta trong tim Bác.
Trời Bình Khê trong xanh bát ngát,
Lưu luyến một chiều Bác đến thăm cha,
Chia sẻ ngọt lành trước lúc đi xa.
Biển Phan Thiết đêm đêm sóng hát,
Lúc tiễn đưa lưu luyến bến nhà Rồng,
Biển muôn giờ hát mãi nỗi nhớ mong.