Cả cuộc đời cha đi bộ đội,
Quà về cho mẹ là mái tóc pha sương,
Và những vết thương trên ngực cha,
Cứ trở gió lại đau nhức nhối,
Chiếc ba lô gió sương đã gội,
Gia tài cha tặng mẹ chỉ thế thôi.
Ngày trở về mắt đẫm lệ rơi,
Hai mươi năm ngày mẹ cưới.
Đến hôm nay sống đời vợ chồng,
Hai mươi năm, hai mươi năm mẹ nuôi con một mình.
Mẹ ơi, mẹ ơi, dù năm tháng trôi,
Mẹ như vầng trăng rạng rỡ sáng soi,
Tỏa mát đời con những khi va vấp ưu phiền.
Những khi hạnh phúc êm đềm,
Con chỉ tìm về với mẹ thôi,
Trong lòng mẹ bát ngát biển khơi.