Cho tôi về phương ấy giữ trời xanh,
Giữ lá biếc cho chim trời làm tổ.
Cho tôi về phương ấy giữ đất bình yên,
Cho hoa trắng nở giữa dòng sông dìu dặt tiếng ai hò.
Hờ hơ ớ hớ ơ ờ hờ,
Đây biên giới chiều mưa trắng xóa,
Chứ hoa bằng lăng nhuộm tím sương rừng.
Ai chưa đến lòng sao khắc khoải,
Chứ ai qua đây rồi, ơ ơ ờ,
Chứ ai qua đây rồi sao lòng cũng thấy vấn vương.
Biên giới, khi ta sinh ra biên giới đã sẵn rồi,
Tổ quốc gói trong hồn này, giữ lấy em ơi,
Hãy giữ lấy em ơi, hãy giữ lấy em ơi.
Biên giới là từng viên sỏi ứa máu,
Từng lưỡi gươm xẻ núi phá đồi hoang.
Là thuở xưa ông cha ta giữ lại nơi này,
Cắm ngọn giáo xuống đây,
Biên giới bỗng dựng lên giữa trời sừng sững đến ngàn mây.
Cho tôi về phương ấy giữ trời xanh,
Giữ lá biếc cho chim trời làm tổ giữ đất bình yên,
Cho hoa trắng nở giữa dòng sông dìu dặt tiếng ai hò.
Ơi nhớ lắm những tháng ngày ra trận,
Bên chiến hào say khói pháo lại làm thơ.
Mây biên giới tựa đầy sương trắng,
Nên thấy rất hồng giọt máu người xưa,
Nên thấy rất hồng giọt máu người xưa.