1-
Thi gan cùng tuế nguyệt,
Bao lâu, bao lâu rồi,
Mái đình xưa Trà Cổ,
Thanh thanh một góc trời.
ĐK:
Những thăng trầm thời gian,
Đã ghi tạc hình dáng,
Nét chạm trổ phượng long,
Uốn lượn tựa mây sóng.
Gửi vào đây, vào đây vui buồn người Việt (ư hừ),
Gửi vào đây, vào đây tâm hồn người Việt (ứ).
Ðâu trúc mai sân đình, đâu dáng ai ướt nhìn,
Ðộng lòng tôi câu hát (ứ ư ư) người xinh.
2-
Vây quanh nhịp trống chèo,
Ai trao duyên, ai vô tình,
Nên còn đây lời hẹn,
Trăm non một góc đình.
(ĐK)
Kết:
Ơi vút cong mái đình, ơi nước non ân tình,
Hồn Việt Nam như thế thuở bình minh.