1-
Anh lái thuyền biển ơi,
Quê hương em đất màu phù sa,
Hướng trông anh qua lộng.
Khi gió giật trời dông,
Thuyền anh vẫn rẽ sóng biển Đông,
Nhằm hướng chân trời đi tới.
Giữa lúc sóng to, thuyền anh vẫn vững lái,
Trước mắt kẻ thù, đoàn thuyền anh xông tới vượt qua.
Anh đi lớn lên vì nước non nhà.
Ai hát (ơ) ra biển khơi, thuyền ta đi,
Anh dũng (ơ) giữa biển khơi, vững tay chèo tay lái (ơ),
Chẳng ngơi (ơ) khi nhọc nhằn,
Sớm quay vòng ta đi (i ơ) thuyền ơi, sớm quay vòng ta đi.
(À ớ) anh vô đất Nghệ, tỉnh Thanh,
Đừng quên bát nước chè xanh quê nhà.
Ta lớn (ơ) giữa biển khơi, bạn thuyền ơi,
Ta lớn (ơ) giữa tình quê, gái trai cùng chống Mĩ (ơ),
Giặc kia sẽ (ơ) phải lùi,
Sớm quay vòng ta đi (i ơ) thuyền ơi, sớm quay vòng ta đi.
2-
Anh lái thuyền biển ơi,
Quê hương em mía ngọt chè xanh,
Cá em nuôi nước lợ.
Khi gió lặng trời yên,
Thuyền anh nhớ buông neo về đây,
Mừng các anh mùa mới!
Bõ lúc gió mưa, thuyền anh vẫn vững lái,
Bỏ lúc hiểm nghèo, đoàn thuyền anh chiến đấu ngoài khơi,
Anh ơi, có em cầm súng canh trời.
Ơ hỡi bạn thuyền ơi, lặng mà nghe,
Ai hát (ơ) ra ngoài khơi, chuyến đi này chiến thắng (ơ),
Về quê (ơ) đây cập bờ,
Sớm quay vòng ta đi (i ơ) thuyền ơi, sớm quay vòng ta đi.
(x2)
Kết: Anh lái thuyền biển ơi!