1-
Lê Quang Vịnh người con quang vinh,
Tôi khắc tên anh vào trái tim tôi,
Tôi hát tên anh trong triệu muôn người.
Khi phượng nở (ờ ơ) khắp trời,
Mang dòng máu tim anh bừng sôi,
Dâng trào nguồn thơ anh ơi,
Hờ hớ hơ, hơ hớ hơ hờ hớ hờ hơ hơ hớ hờ.
Khi ngọn lửa (ờ ơ) sáng ngời,
Bừng đôi mắt anh soi cuộc đời,
Căm thù vụt lên anh ơi (hơ hớ, hơ hớ hơ).
Anh hiên ngang nén căm trên đôi môi,
Quê hương ơi xót xa trong lửa sôi,
Hận thù Mĩ - Diệm, thù này cao hơn núi.
Anh hiên ngang thét lên muôn đau thương,
Của miền Nam sống trong ngục tù,
Bè lũ Mĩ - Diệm, thù này dâng lên mãi,
Quyết không xin chúng bay dù một lời.
2-
Lê Quang Vịnh người con quang vinh
Gương sáng anh soi vào trái tim tôi
Gương sáng anh ơi soi triệu cuộc đời
Muôn nhịp thở (ờ ơ) nối lời,
Rung cuộc sống tên anh thành thơ,
Rung thành lời ca anh ơi,
Hờ hớ hơ, hơ hớ hơ hờ hớ hờ hơ hơ hớ hờ.
Dâng cả tuổi (ờ) yêu (ớ) đời,
Dâng cuộc sống cho muôn triệu người,
Căm thù trào lên muôn nơi (hơ hớ, hơ hớ hơ).
Bao vinh quang chiến công anh tôi ca,
Bao tim đau xót xa trong lòng ta,
Hận thù Mĩ - Diệm, miền Nam ta sôi máu.
Bao vinh quang chiến công anh tôi ca,
Của người con mến yêu muôn triệu nhà,
Bè lũ Mĩ - Diệm, thù này dâng lên mãi,
Quyết không tha chúng bay dù một ngày.