Có lẽ nào anh lại quên em,
Một cô gái chưa lần rõ mặt,
Đại đội thanh niên đi lấp hố bom trong đêm,
Hình như áo em trắng nhất.
Bởi vì thế, bởi vì thế có em đứng gần,
Em ở Thạch Kim, trêu anh là Thạch Nhọn,
Đêm ranh mãnh ngăn cái nhìn đưa đón.
Có lẽ nào anh lại quên em,
Anh đã đi rất nhiều, rất nhiều,
Những công trình tình yêu mới mẻ,
Đất rất hồng và người rất trẻ,
Chẳng thấy em Thạch Nhọn, Thạch Kim,
Chẳng thấy em cô gái mở đường.