Thuở ấu thơ Bác đã nghe những làn điệu dân ca,
Những khúc tâm tình dân dã.
Cung bổng, cung trầm, ôi tình cha nghĩa mẹ,
Tiếng trong, tiếng đục gợi nắng toả mưa sa.
Nhưng cuộc đời chìm nổi, những ước vọng sâu xa,
Đã sinh ra bài ca, đã dồn nén tiếng hát.
(Ở lần hát thứ 2, đọc từ "Thuở ấu thơ..." đến "Tiếng trong, tiếng đục..." và hát tiếp)
Ôi người dân, người dân quê ta,
Dưới tre xanh, giữa ruộng đồng, đã lớn dậy,
Đây chàng trai Phù Đổng (ơ ớ).
Và Tản Viên, kia Tản Viên, đã chặn đứng sóng thần (hừ),
Trải bao phen, bao phen, hồn lìa khỏi xác,
Sống mãi tấm lòng cô Tấm thuỷ chung.
Ôi người dân, người dân quê ta,
Xây nên nền non sông / đài vinh quang cho đất nước.
Như rễ sâu cho cây cao,
Như rễ sâu cho cây vươn, vươn cao.
Và đâm chồi, nảy lộc, đơm hoa,
Và đâm chồi, nảy lộc, đơm hoa.
Kết:
Đi hết cuộc đời Bác vẫn lắng nghe,
Những làn điệu dân ca lấp lánh tâm hồn dân dã.
Mãi mãi những bài ca trong trái tim của Bác,
Ngân xa, ngân xa, ngân xa.