Khi anh đã đi xa Habana ngàn mến yêu rồi,
Riêng em biết rằng anh đi với bao vấn vương, bồi hồi,
Xa trông nền trời xanh còn vương trôi vài áng mây hồng,
Như em mắt lệ rưng rưng thiết tha nói với anh rằng:
ĐK (x 2):
Anh thân yêu ơi dù bóng dáng anh ở phương xa nào,
Em như chim câu bay đi muôn phương xa quyết đi tìm,
Em bay, bay xa biển lớn tới con thuyền anh đang ngồi,
Vỗ cánh lướt tới bên vai anh thân yêu đỗ nhẹ nhàng.
Chim câu yêu dấu của anh,
Anh mong đôi ta cùng chung sống,
Lái thuyền ta vượt sóng trùng dương bát ngát,
Tới biển xa suốt cuối chân trời.
Chim câu yêu dấu của anh,
Anh yêu em ngàn muôn tha thiết,
Lắng nghe em cất lời ca nhẹ cao vút,
Như hòa cùng đợt sóng dâng trào.