Tôi lớn lên khi đất nước không còn chia Bắc Nam,
Chẳng biết chiến tranh là gì,
Chỉ được nghe trong những câu chuyện của cha.
Tôi lớn lên khi tháng tháng không còn lo phiếu tem,
Không biết bo bo là gì,
Chỉ còn lại trong những ký ức của mẹ.
Chuyện của cha tôi,
Là những giấc mơ dở dang,
Là xếp bút nghiên chiến đấu,
Vì một màu cờ đỏ tươi thấm máu bao người.
Chuyện của mẹ tôi,
Là cất tiếng ca cho đời,
Là đến những nơi xa xôi,
Với những con người cài ngôi sao vàng trên mũ.
ĐK:
Một thời chiến đấu cha tôi anh hùng,
Một thời gian khó mẹ tôi đảm đang,
Vẫn giữ nụ cười và tiếng hát át tiếng bom.
Để rồi nay bước trên con đường đời,
Dù bao gian khó chông gai đời tôi,
Đứng dưới bóng cờ là con tim ngân lên tiếng ca:
Đoàn quân Việt Nam đi.
Kết:
Rồi ngày tháng trôi, bao đổi thay đến với cuộc đời,
Thì trong trái tim tôi luôn tự hào là người Việt Nam.
Màu cờ thắm tươi vẫn phấp phới với những cuộc đời,
Lòng bồi hồi nhớ...
(ĐK)