Chẳng bao giờ anh có thể quên em,
Một cô gái anh chưa kịp quen.
Sẽ chẳng bao giờ anh có thể quên em,
Hỡi em gái anh chưa rõ tên.
Vì trong đêm tuy không nhìn rõ mặt,
Cũng biết rằng giọng em trong nhất.
Dưới trăng khuya tiếng cuốc em khoan nhặt,
Hát bài ca về cô gái mở đường.
Ơi, em gái thân thương kiên cường như chiến sĩ,
Tươi như phong lan giữa Trường Sơn,
Mà trong mưa bom cung đường vẫn dài theo tiếng hò phơi phới của em,
Theo những đoàn xe qua tuyến đường em,
Ai quên cô gái dịu hiền vẫy khăn dù, thay những ngọn đèn giữa màn đêm.
Kết:
Chẳng bao giờ anh có thể quên em,
Từ cái ngày xuyên dãy Trường Sơn,
Vì đã bao đêm khi ánh trăng vừa lên,
Anh lại nhớ tiếng hát của em.