Ơ ơ, chẳng thương cũng thể,
Hờ ơ ờ, cũng thể hương đàn (mà) trắng trong,
Hờ ơ ờ, cũng thể nước sông Hàn (mà) đổ ra,
Hờ ơ ờ, đẹp sao Quảng Trị quê ta (hờ),
Ngàn vạn hi sinh ta chẳng quản cho bây giờ,
Bây giờ được thấy ngày vui.
Hai mươi sáu năm ròng,
Bao đau thương cơ cực,
Giặc đã gieo trên mảnh đất quê ta,
Kìm kẹp ________________________,
Lửa khói triền miên, máu chảy ___________.
Không thể sống kiếp ngựa trâu tủi nhục,
Ta đã đứng lên cầm súng giết thù,
Mặc chông gai, ta ngại chi gian khổ,
Đây lửa hờn căm nung nấu lòng ta.
Dốc Miếu, Cồn Tiên, La Vang ______,
Cửa Việt, Đông Hà, Đường 9 Khe Sanh,
Và thêm những trận địa chấn bất tử,
Đã ghi thêm rạng rỡ (hơ, ơ ớ ờ) quê mình.
Giặc chạy rồi, đất trời ta lại sáng,
Én lại về chao liệng giữa trời xuân,
Những câu hò lại xao xuyến dòng sông,
Lúa chiêm đồng lại lên xanh (mà) mơn mởn.
Ơi, các em thơ ta sướng vui biết mấy,
Lại tung tăng cầm sách (ơ) tựu trường,
Và sớm chiều trên biển rộng mênh mang (ơ hơ),
Thuyền ta lại dong khơi (mà) tung lưới.
Từ đổ nát vang khúc hát phơi phới,
Khổ đau thương, ta xây lại đời ta,
Công sức ta ___________________,
Trong nghĩa nặng tình sâu,
Quê hương tỏ suốt đời.
Quảng Bình, Thừa Thiên, Huế thương ơi,
Chung khúc ruột, chung cay đắng (ơ) ngọt bùi,
Nguyền giữ vẹn câu thề _____________.
Hớ ơ, trọn niềm vui, xin hẹn một ngày mai.