Khúc hát ru Côn Đảo
Như đứa con cút côi xa đất liền- lòng mẹ Những giọt đảo chơi vơi - thập lục nốt nhớ nhà... Như người lính tiền tiêu chốn đảo xa trấn quốc, Côn Đảo à ơi, Côn Đảo ơi!... Biển mênh mông- đâu biển, đâu trời Sóng và núi đá và cây chen bước Hùng vĩ thiên nhiên lòng người bất khuất! Đá ơi!... Quằn qoại thân cành đá ơi roi quất!Lá xanh rơi lảo đảo lá đỏ rơi... Biển mênh mông, trời mênh mông Lớp lớp lò sát sinh tầng tầng cửa địa ngục Những trại giam, những chuồn bò, chuồng cọp Những bãi đầu người Ma thiên lãnh mênh mông Những bãi đầu người ma thiên lãnh mênh mông... Côn đảo à ơi! Côn Đảo bão giông Nghĩa trang Hàng Dương chất chồng xương trắng!... Mỗi viên đá lót đường một mạng người nằm xuống Quặn thắt ngàn năm lớp lớp sóng xô bờ... Lá hàng dương nhọn hoắt kim châm Biển hoàng hôn đỏ bầm những máu Lá bàng thắm màu cờ lát đầy mặt đất Mỗi bước bàng hoàng máu chảy đầu rơi... Mỗi bước bàng hoàng máu chảy đầu rơi... À ơi trăm năm ru giấc ngàn năm À ơi ngàn năm ru giờ tỉnh thức Xin lạy bốn phương trời xin lạy mười phương phật Đất nước mình không còn chiến tranh Đất nước mình không còn chiến tranh